Thơ Trần Hà Nam


THƠ CHO ANH NGÀY BÃO 
(Tặng anh Hai Nhuận)
Anh ở vùng rốn bão
Nghe tin, thắt cả lòng
Gọi điện ra thăm hỏi
Anh nói cười như không!

Miền Trung mùa bão lũ
Chạy đâu cho khỏi trời
Năm nào cũng lãnh đủ
Thì thôi cứ việc cười!

Siêu bão rồi cũng hết
Chịu khổ cũng quen rồi
Anh tôi cười lớ phớ
Yên tâm đi, chú ơi!

Anh còn… động viên ngược:
Lo cho lũ vịt giời
Vượt khó và học giỏi
Dân choa toàn thế thôi!

Giờ thì em đã hiểu
Dân Nghệ – Tĩnh hay cười
Bởi chống trời còn được
Can cớ gì không tươi?

Thương mà không giúp được
Thôi thì em làm thơ
Anh ơi, bình an nhé
Đừng cười em lơ ngơ…
(Trước bão số 10 – 14/9/2017)

T.H.N

VU VƠ MÀ BUỒN…

Chiều một mình, nhà trống

Lại một mình lên Face…

Lướt qua tường hàng xóm

Bao niềm riêng phơi bày…

 

Người thở than bệnh trọng

Người lo chuyện bao đồng

Người khoe hình tự sướng

Còn mình, dạo lòng vòng…

 

Vô tình face trò cũ

Vẫn nụ cười baby

Nỗi niềm xoay vần vũ

Chán nản lời biệt ly…

 

Bỗng chông chênh buồn quá

Khi yêu thương nhạt rồi

Người bỗng dưng xa lạ

Ân tình nào trên môi?

 

Bao người giờ sắp cưới?

Bao người rồi ly hôn?

Chuyện vu vơ chợt biết

Chợt vu vơ mà buồn…

 

Nghĩ mình còn may chán

Bao lầm lỗi chất chồng

Con thương, vợ chưa ngán

Nên được đà lông rông!

 

Vu vơ buồn thế sự

Hóng hớt chuyện trên Face

“Rảnh rỗi sinh nông nổi!”

Cứ thế mà hết ngày…

7.11.2014

Thơ Facebook

T.H.N

 

NGẪU HỨNG THỜI GIAN
Đã thấy thời gian tím ngắt
Nôn nao một sắc bằng lăng
Nắng sương đọng đầy đuôi mắt
Mơ chi cung Quảng bóng Hằng…

Thời gian đời người biền biệt
Vọng tưởng tranh giành sân si
Ngoảnh lại bồng bềnh mây trắng
Được mất, hơn thua, còn gì?

Đã dại, bạc đầu vẫn dại
Khôn từ trứng nước, càng khôn
Dại khôn, biết ai khôn dại
Đôi khi lạc mất linh hồn…

Ừ, cứ an nhiên mà sống
Ân oán cũng dần phôi phai
Kẻo nửa đời sau lẻ bóng
Nén sao được tiếng thở dài!

27.9.2014

KHAI BÚT GIÁP NGỌ

I

Minh niên Giáp Ngọ kính mừng Cha

Tám bảy xuân tươi – phúc lộc nhà

Ước nguyện Cha luôn vui trọn vẹn

Cháu con hòa hiếu, rạng danh gia!

II

Mã đáo thành công – chúc mọi người

Xuân sang luôn nở nụ cười tươi

Sống tròn tình nghĩa, tràn sinh lực

Góp sức chung tay dựng cuộc đời!

III

Xuân mới vừa sang, tự nhủ mình

Chăm con, yêu vợ, giúp gia đình

Chuyên tâm nghiệp giáo, xây trường lớp

Trọn đạo làm thầy với học sinh!

31.1.2014

Mồng 1 Tết Giáp Ngọ

T.H.N

HOÀI NIỆM

  • Tặng các bạn lớp Sư phạm Ngữ Văn khóa 9

Ấy là một thời chập chững sinh viên

Nghĩ lại chúng mình hơi hơi sến súa

Khoa Ngữ Văn – tự thấy mình oai lạ

Mấy đứa khóa mình sao lắm nhà thơ!

 

Cũng bởi yêu thơ nên cứ lơ ngơ

Nhìn đời trong veo để rồi thất vọng

So giữa trang văn với đời – chẳng giống!

Sự thực nhiều khi quá đỗi bàng hoàng!

 

Ấy là một thời nổi máu đi hoang

Năm hai, năm ba thâu đêm suốt sáng

Học bổng bọt bèo vẫn tiêu xả láng

Quán nước hàng ăn kí nợ ngập đầu!

 

Một thuở chúng mình mơ đáng yêu sao

Hồi hộp run run những giờ tập giảng

Bỗng thấy giảng đường trở nên lãng mạn

Có bóng ai thương…chẳng dám ngỏ lời!

 

Ấy là một thời nghẹn đắng, bạn ơi!

Mấy đứa ra trường được làm đúng việc?

Buổi học cuối cùng lo âu, nuối tiếc…

Lời thầy bay đi, xa xót tương lai

 

Một thời qua rồi, mắt vẫn còn cay

Chút vụng dại ùa về trong thoáng chốc

Thấy bạn mỉm cười, mình thì muốn khóc

Mấy chục năm rồi, ngỡ mới hôm qua…

 

Mỗi lúc hội hè, họp khóa, hội khoa

Mắt hằn chân chim, tóc thêm sợi bạc

Trường cũ bây giờ cũng mang tên khác

Nhưng vẫn nhớ hoài Sư phạm, Ngữ Văn…

1.10.2013

Sắp một mùa khai giảng ĐHQN

T.H.N

BẠN SẮP… GIÀ!

  • Tặng các bạn Trưng Vương khóa 1983 – 1986

Ngày xưa đi học thời bao cấp

Áo trắng quần xanh mấy bộ thôi

Chừng đâu nửa lớp đi xe đạp

Cuối cấp mấy ai đã có đôi!

 

Ngày xưa hí hoáy làm Báo Lố

Chọc ngoáy bạn bè hỉ hả cười

Một đám con trai thì nhí nhố

Đá banh, tắm biển, đánh nhau chơi!!

 

Ngày xưa sợ nhất khi lên bảng

Thầy hỏi một hồi nói hụt hơi

Phạt sáu trang văn, thức quờ quạng

Đến chừng qua ải mới cười tươi

 

Ngày xưa, ngày xưa, ôi ngày xưa…

Gặp nhau kể mãi đến bao giờ

Nhìn nhau giờ đã hai màu tóc

Vẫn còn xao xuyến chút tình thơ!

 

Bây giờ hẹn ước sẽ … làm sui

Hội ngộ nhiều khi bỗng ngậm ngùi

Về thăm trường cũ, vào lớp cũ

Đàn con chào chú, thấy vui vui…

 

Muốn ghé thăm thầy, mắt bỗng cay

Lặng trước hương trầm phảng phất bay

Nụ cười ánh mắt thầy còn nuối

Kỉ niệm ùa về bao tháng ngày…

 

Bạn cũ giờ đều tuổi trung niên

Chuyện cũ nhiều khi cứ nhớ, quên

Bây giờ mới kể bao kì án

Lấp lánh nụ cười, bạn vẫn duyên…

 

Bạn vẫn còn duyên, tớ chẳng già

Bây giờ phát tiết, hóa danh ca

Gái trai hòa giọng như thời ấy

Chỉ còn đêm nay, mai lại xa…

30.8.2013

T.H.N

QUY NHƠN PHỐ BIỂN

Đi xa về mới biết

Quy Nhơn thật bình yên

Hài hòa cảnh thiên nhiên

Biển, núi, đầm…hội ngộ!

 

Đi xa về mới tỏ

Quy Nhơn thật thanh bình

Ánh trăng rất hữu tình

Bờ cát vàng cong vút

 

Nếu trong lòng buồn bực

Hãy đón gió biển khơi

Vị muối mặn bờ môi

Nồng nàn người phố biển

 

Quy Nhơn, xin hãy đến

Ngả mình bãi cỏ xanh

Ngắm đàn trẻ chạy quanh

Mơ cánh diều no gió

 

Đêm rì rầm sóng vỗ

Nghe lời biển thầm thì

Quy Nhơn đón người-về

Nặng tình thành phố biển…

T.H.N

 

NGỒI BUỒN NHỚ MẸ…

“Ngồi buồn nhớ Mẹ ta xưa…”

(Ca dao)

Vọng về điệu hát chầu văn

“Ngồi buồn nhớ Mẹ…”, bần thần câu ca

Năm năm rồi, mẹ đi xa

Hoàng hôn giờ vẫn nhạt nhòa khói sương!

8.2013

T.H.N

TƯNG TỬNG MÀ CHƠI…

Xưa tôi là đứa trẻ trâu

Giờ là đứa trẻ sống lâu lên đời!

Học câu chọn bạn mà chơi

Lơ ngơ vẫn dễ tin người như xưa!

Có người ghét, có kẻ ưa

Cũng như trời chuyển nắng – mưa vậy mà!

Hồi xưa cứ ngỡ mình già

Lâu ngày mới biết mình là trẻ con

Ngỡ mình chuyển núi dời non

Chuyện đời – Người nắn méo tròn trong tay!

Bạn bè … như gió thoảng bay

Biết đâu lúc tỉnh lúc say mà lường?

May ra còn được trời thương

Cũng vì cái tính lương ương khù khờ

Buồn vui có mấy vần thơ

Sáng ra, tỉnh tỉnh mơ mơ với đời!

6.2013

T.H.N

 

THƠ VUI CHO NGÀY THÊM TUỔI MỚI

(Viết sau sinh nhật 1 ngày)

Ngày xưa tính tớ vốn hiền

Lâu ngày nên mới điên điên tàng tàng

Suốt ngày lướt nét lang thang

Lên “phây” chém gió cả làng thất kinh

Lâu lâu post ảnh “lừa tình”

Chẳng qua an ủi do mình… xí trai!

Dạy cua kiếm sống lai rai

Ngó lên mình chẳng hơn ai bao giờ

Giữa đời cứ vẫn lơ ngơ

Buồn buồn chọc ngoáy làm thơ ghẹo người

Bây giờ cái mặt tươi tươi

Ngày xưa giống mặt đười ươi…thất tình!

Hôm qua kỉ niệm ngày sinh

Sáng nay tỉnh dậy thấy mình… già hơn!

Chẳng cầu ăn trắng mặc trơn

Vô tư mà sống lơn tơn với đời

Nhân sinh như một cuộc chơi

Làm hết sức, chạy hết hơi thì về

Thích làm một gã nhà quê

Làm vườn, câu cá, cà kê bạn bè

Vui vui làm một vài ve

Giận hờn, được mất, khen chê, mặc người!

Đi qua hơn nửa đời người

Câu thơ lắng đọng đầy vơi nỗi niềm…

23.5.2013

THN

 

CÓ KHI NÀO…
Có khi nào đam mê rồi cạn kiệt

Ta mỏi mòn trong vô vọng thời gian

Đâu ánh mắt một thời luôn cháy lửa

Đâu trái tim một thuở cứ nồng nàn?

Câu thơ cũ ngập ngừng vần dang dở

Lời văn xưa bỡ ngỡ của mình sao?

Trang sách đọc không còn bao hứng khởi

Những cảnh đời quanh quẩn đến khi nào?

Như một kẻ lữ hành trong cô độc

Bao bóng hình xưa cũ đã tàn phai

Đành tự nhủ nghiến răng mà bước tiếp

Đường còn xa, và đời vẫn còn dài…

Tâm trạng…

1.12.2010
T.H.N

Thơ ngày mưa…

Lâu lắm không làm bài thơ nào, cảm hứng tắt lịm vì những chuyện ngoài văn chương. Đêm nay nghe tiếng mưa muốn làm thơ, nhưng chưa tìm được cảm hứng thì bất chợt gặp một bài thơ học trò viết về cơn mưa chiều, gợi nhớ cái thuở “mưa bất chợt để nụ hôn trao vội”! Nhưng liệu một người đã qua tuổi “nhi bất hoặc” có nhìn mưa lãng mạn như thuở 20 được nữa không?

Bây giờ quê mình lại mưa

Mưa rả rích cho nỗi buồn đẫm ướt

Ở đâu những vần thơ …

Một thuở nào giờ đã hóa ngày xưa

Không còn tư lự bên ly cà phê nghe nhạc Trịnh

“Mưa vẫn mưa bay…” – tháng ngày bay mất

Có còn chăng bao cảm xúc dại khờ?

Mưa tối mặt, hối hả chở con đến trường sợ con trễ học

Mưa ngập đường lo tắt máy dắt xe

Mưa xám xịt người co ro lo hàng ế

Lo lũ về … ngàn vạn những toan lo

Nghe đài báo đang hình thành áp thấp

Mưa ngoài trời rả rích suốt đêm

Lạy trời đừng mưa, đừng mang bão tới

Khổ nhiều rồi, trời đừng bắt khổ thêm!
11.2010
T.H.N

2 comments on “Thơ Trần Hà Nam

  1. giọng điệu bài thỏ giống với một bài thơ mà tôi đã từng đọc, bài thơ kia hay làm sao, không biết bài nào là bản sao tôi vẫn tự hỏi khi đọc bài thơ này.

  2. Dạng thơ trôi trôi theo cảm xúc thì dễ có cảm giác giống nhau lắm, vì tâm trạng có lúc giống nhau! Còn bạn yê tâm vì tôi chả bao giờ làm cái việc ngu dại là thó thơ người khác tự nhận là thơ của mình. Cũng mong bạn cho biết cái bài thơ hay làm sao để có thêm kiến văn!!!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s