Đất Quy Nhơn gầy đón chân chàng đến


Đầu năm con Trâu này, mình đã hai lần lên thăm Hàn Mặc Tử…Cũng lạ, năm nào cũng lên thăm Hàn, vậy mà năm nay có nhiều điều suy tư hơn…
I.
Lần thăm Hàn với học sinh nhằm tổ chức một Ngày Thơ theo cách riêng của học sinh Lê Quý Đôn vào chiều Chủ nhật, trước Nguyên Tiêu một ngày. Không khỏi ngỡ ngàng về cảnh quan được sửa sang của mộ Hàn. Phía trên của Đồi Thi nhân không còn dấu tích bút lửa Dzũ Kha cùng nhà lưu niệm Hàn Mặc Tử. Thay vào đó là một mỏm đồi được trồng cỏ Mỹ, cỏ Nhật gì không rõ. Khuôn viên quanh mộ Hàn thì được chỉnh trang lại, có vẻ đẹp đẽ thông thoáng hơn. Con mắt của nhà kinh doanh dịch vụ du lịch khách sạn Sài Gòn, đơn vị chủ thầu tỏ ra khá tinh đời khi chọn Hàn làm trung tâm điểm của khu kinh doanh du lịch Gành Ráng – bãi tắm Hoàng Hậu.
hmt1
Buổi chiều đó, học sinh cũng tìm thấy Dzũ Kha ở khu “làng nghề” trên đường rẽ vào khu nhà hàng Hoàng Hậu. “Người giữ lửa thơ Hàn” nghe nói có các em học sinh lên tìm hiểu về thân thế Hàn Mặc Tử, tỏ ra vui lắm, lễ mễ lôi kho tư liệu của riêng anh ra để làm thuyết minh cho các em. Cũng lạ, sau bao thăng trầm trong cuộc đời, bị trắng tay, nhưng Dzũ Kha nói về Hàn vẫn còn đầy lửa lắm! Học sinh chuyên Văn cứ ồ lên từng chặp, thích thú dõi theo chàng lãng tử phong trần mê Hàn này! Chỉ tiếc cho nhà lưu niệm Hàn Mặc Tử, cũng như công trình bánh sinh nhật Hàn của Dzũ Kha, những di tích cua Hàn tại đồi Thi Nhân đã bị dẹp vào kho, không biết khi nào mới có một chốn tưởng niệm Hàn thật long trọng nơi Hàn yên nghỉ?
dzukha
Lên thăm Hàn trước Ngày Thơ Việt Nam mà lòng cứ se buồn vì nhớ những Nguyên Tiêu các năm trước! Ngày Thơ Việt Nam khi được tổ chức ở đồi Thi Nhân đã có bao nhiêu người từ nước ngoài về, từ thành phố Hồ Chí Minh ra và từ nhiều địa phương khác đến. Những buổi chiều đọc thơ của học trò, những bài thơ dự thi Nguyên Tiêu thật sôi nổi và ấm áp! Cũng ở đồi Thi Nhân này, đêm Nguyên Tiêu nào mình từng đọc bài bình Mùa Xuân chín của Hàn với biết bao xúc động! Dzũ Kha thì như người chủ nhà tíu tít chuẩn bị rượu Bàu Đá đón bạn thơ phương xa! Học trò chuyên Văn các khoá đi xa về, vẫn nhắc mãi không khí tuyệt vời của những Nguyên Tiêu bên Hàn. Nơi đây, những gương mặt thơ trẻ của Bình Định đã say sưa nghe thơ, đọc thơ, có những em đã đoạt giải Nhất, giải Ba cuộc thi thơ, giữ mãi kỷ niệm đẹp thời học sinh.Thế hệ chuyên Văn năm nay thiệt thòi, khi háo hức chuẩn bị được sống cùng không khí thơ như anh chị thì lại đón nhận thông báo không tổ chức Ngày Thơ tại đồi Thi Nhân. Bao công sức chuẩn bị, thôi thì thầy trò mình với nhau vậy! Lên thắp nhang cho Hàn ấm lòng! Mà các trò thấy không, có biết bao người vẫn nhớ Hàn, đến với Hàn, dù cho Ban Tổ chức Ngày Thơ muốn đưa thơ ra quảng trường. Đêm Nguyên Tiêu năm nay, cũng có bao bạn thơ lặng lẽ rời khuôn viên Nhà Văn hoá Lao động, lặng lẽ lên với Hàn, đọc thơ, rót rượu lên mộ Hàn. Người Thơ vẫn không đơn độc.
bdv
II. Chuyến hành hương thứ hai lên thăm Hàn là chuyến đi nội bộ gia đình. Vợ chồng anh chị, vợ chồng em út phía vợ rủ thêm vợ chồng người bạn từ Ninh Hoà ra Qui Nhơn lần đầu tiên. Nghe nói có Hàn Mặc Tử, đề nghị lên thăm cho đúng nghĩa là ra với Qui Nhơn. Vậy là cả mấy gia đình cùng lên thăm mộ Hàn, gọi là kết hợp tham quan và đi chơi Lễ Tình nhân. Anh bạn người Ninh Hoà nghe nói nhà lưu niệm Hàn Mặc Tử đã bị dỡ đi, tiếc ngẩn ngơ vì không có dịp tìm hiểu kỹ hơn về Hàn! Thì đi! Tôi sẽ đưaông cùng mọi người vào thăm Qui Hoà, nơi Hàn từng chữa bệnh và ra đi. Ngày Tình nhân, hoá ra cũng nhiều người hành hương về với Hàn, thi sĩ của những bài thơ thắm thiết tình đời, tình người!Đứng trước tượng Hàn trong nhà lưu niệm, ai cũng muốn chụp hình lưu niệm ghi lại khoảnh khắc đến bên Hàn. Tôi làm hướng đạo cho nhé!Đây là bãi biển Qui Hoà – nơi Hàn có những vần thơ “Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng! Trăng! Trăng!” từ điệu nhạc mồm của anh bạn đồng bệnh đi trên bờ cát, luôn miệng “tăng,tăng,tăng, tờ răng tăng tăng”, đây là tượng Maria, nguồn cảm hứng vô biên cho nguồn thơ Đạo nhưng rất Đời của Hàn! Tạm biệt Hàn, ừ, mình cùng ghé qua nơi an nghỉ đầu tiên của thi sĩ nhé! Đất Qui Nhơn gầy đón chân chàng đến – câu hát của Trần Thiện Thanh ai mà không nhớ! Đài tưởng niệm này cũng do vợ chồng nhạc sĩ góp phần để ai đến Qui Nhơn còn nhớ nơi Hàn đã hoá thân:
Một mai kia ở bên khe nước ngọc
Với sao sương anh nằm chết như Trăng
Không có một nàng tiên mô đến khóc
Đến hôn anh và rửa vết thương tâm…
Trong lòng những người yêu thơ, yêu Qui Nhơn, dường như chưa bao giờ ai lãng quên Hàn Mặc Tử. Nhưng vẫn buồn, khi có những người lãng quên Hàn trong Ngày Thơ, vẫn buồn khi có người định kinh doanh Hàn, mà lại quên thắp nhang trước mộ Hàn! Dẫu Hàn là con chiên của Chúa, không cần hương hoa khấn khứa, nhưng Hàn còn là thi nhân. Gọi anh linh Hàn về, theo cách của người Việt ta, có chi bằng: “Đốt lò hương ấy, so tơ phím này…”, cũng là một nét văn hoá chứ sao? Hàn sẽ ấm lòng vì những nén tâm hương ấy mà về với chúng ta…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s