Tuyển thơ học sinh 2004 – 2005


TÌNH CÁT

TRÚC LOAN – 11 ANH – k.5

Có lần tôi bước đi trên cát biển

Tôi nghe tiếng cát thở dưới chân mình

Thấy cồm cộm , nhờn nhợt làn chân nhỏ

Biết vui buồn xây từ những mong manh

Tôi thích thừ người ra trên cát

Thả lòng mình ra biển cuốn muôn phương

Cùng cát thở những nhịp đời trôi nổi

Biến muộn phiền hoá thành những li ti

Tôi thích thổi thật nhiều hạt cát

Như thuở xưa thổi mái tóc của cha

Tóc người cũng thoảng mùi mặn như cát

Cũng mang nhiều sương gió biển đời cho

Có lần tôi nghe tiếng biển thì thầm

Về đời cát thuỷ chung làm biển đợi

Thương cát nhiều nhưng mẹ hơn thế

Sánh cùng mẹ , tình cát hoá khung tranh

KHI LỚP TRƯỞNG LÀ CON GÁI

HỒNG PHÁT – 11A2

Lớp trưởng là con gái

Mà sao chẳng dịu dàng ?

Chẳng để dài thắt bím

Mà tóc ngắn cắt ngang .

Lớp trưởng là con gái

Chỉ bắt nạt con trai

Nào là nay lau bảng

Nào là nay khuâng bàn

Lớp trưởng là con gái

Làm viêm màng túi tôi

Bắt mua xoài , cóc , ổi

Lại vòi hoa đòi quà

Lớp trưởng là con gái

Mà dữ như bà chằn

Hay tìm tôi gây sự

Rồi giở thói hung hăng

Aý vậy mà lạ ghê

Khi tôi đang bày tỏ

“ Cho mình thích bạn nhé . !”

Lại đỏ mặt bỏ về

Từ đó trông lớp trưởng

Tôi thấy thật dễ thương

Bởi vì tôi và “ sếp”

Đã thân hơn bình thường

HỒI ỨC

NGUYỄN TRẦN ĐĂNG DANH- 11H – k.5

Lửa lại cháy trên từng cành phượng vĩ

Ve lại ngân sau vòm lá me xanh

Hè lại đến âm thầm và lặng lẽ

Tưởng như làn gió nhẹ chợt thoảng qua

Nhớ ngày đó bạn bè còn chung bước

Nắm tay nhau đi suốt quãng đường dài

Giờ cách xa mỗi người về một ngả

Bước ngập ngừng đường vắng bóng cố nhân

Nhớ cái thuở còn nô đùa,ca hát

Hái sấu non hay vít nhánh phượng hồng

Làm cánh bướm ép vào trang vở trắng

Ủ vào lòng kí ức tuổi thơ qua

Giờ xao xuyến đọc từng dòng lưu niệm

Gặp bạn bè sau nét chữ thân quen

Từng trang viết dáng chữ nhoè vì lệ

Giọt lệ sầu hay giọt lệ chia tay

Buồn man mác nhìn con đường quen thuộc

Lá vàng rơi nhè nhẹ giữa từng không

Hè lại đến và ve sầu lại hát

Khắp đất trời bừng cháy lửa phượng hồng

Bè bạn cũ giờ mỗi người mỗi ngả

Biết có ai còn nhớ đến ai không ? …

LỜI CỦA MẸ

Võ Thị Quỳnh Giang – 11H – k.5

Ngắm nhìn hoa phượng đỏ

Mẹ lại vấn vương một thời đến lớp

Thời làm bạn với sách vở, bảng đen

Với giáo án trên tay đến lớp ngày ngày

Đã qua rồi những năm tháng ấy

Năm tháng yêu thương , năm tháng tuổi học trò

Và mẹ bắt gặp bóng dáng của mình thấp thoáng trong con.

Mẹ mong con trân trọng những ngày còn cắp sách

Đầy ắp kỉ niệm vui buồn , những xao xuyến bâng khuâng

Cùng học , cùng chơi bên những người bạn chân thành

Rồi ngày tháng sẽ qua đi

Con sẽ giã từ màu áo trắng.

Nghĩ gì con yêu ! Cho những ngày sắp tới

Hãy cố học đi , thời gian chẳng đợi chờ

Kiến thức là hành trang khi bước vào đời đầy gian khó

Khi con từ giã mái trường , rời vòng tay mẹ thân yêu

Con sẽ bay cao, bay xa …

Cho tương lai đang rộng mở …

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s