Tuyển thơ học sinh 2004 – 2005


THƠ BÙI ĐÌNH VINH

ĐIỀU GIẢN DỊ

Có những người cõng cái chữ lên non

Lên những bản làng quanh năm sương phủ

Mẹ – cô giáo thành thị về miền quê dạy học

Những chớm đông rét mướt cả con đò

Mùa mưa về với những nỗi âu lo

Mẹ qua sông bất kể sóng lồng dữ dội

Mẹ đã từng cuốn theo dòng nước bạc

Đối mặt với tử sinh, thấp thoáng đời người!

Những công thức hoá, những bài toán sinh

Mẹ cặm cụi với những giờ lên lớp

Trong giáo án cũng gầy theo mắt mẹ

Trong đêm khuya mẹ lặng lẽ một mình

Kỷ niệm ngày xưa mẹ có hãi hùng

Trong giấc mơ có làm mẹ nhớ

Con dẫm bàn chân mình nghe cát kể

Chuyện ngày xưa… sao gió sóng trong lòng

Năm tháng đã qua mẹ không còn trẻ nữa!

Dòng sông thì có lẽ cũng không già

Nó vẫn xanh như tóc mẹ thời con gái

Vẫn miên man dài như tình mẹ bao la?

Con đứng trước dòng sông đã ấp đầy tuổi thơ con

Gọi con đò như xưa mẹ từng gọi

Chỉ tiếc rằng con đò không trả lời điều con hỏi

Mẹ như sông hay sông như mẹ hiền hoà

BÙI ĐÌNH VINH

GIÓ TỪ ĐÂU?

Có phải gió từ biển thổi lên nồng nàn

Chất muối kết tinh thành trai ngọc

Như nước mắt của Mỵ Châu từng khóc

Hạt cát thời gian theo cơn gió lăn dài

Có phải gió bắt đầu từ rừng thiêng lồng lộng gió

Nghe âm vang tiếng vó ngựa cô thần

Hay ngọn gió từ trang Kiều mười lăm năm lưu lạc

Thành sóng trùng dương bạc xoá đến vô ngần

Có phải gió ra đi từ lòng đất Mẹ

Hôn lên những vóc dáng không hình hài không tuổi tên

Lên miệt đồng bằng, lời ru khe khẽ

Lá đu đưa – con mơ giấc phiêu bồng

Ngọn gió thổi vào hương đêm cho cây cỏ say mềm

Và có lẽ đối với tôi gió bắt đầu từ đó

Gió mùa lên từ phía mắt môi em.

BÙI ĐÌNH VINH

NGẪU HỨNG MY LĂNG

Bến My Lăng bao trăng rồi rơi lả tả

Chốn Bồng lai trên sóng nước mịt mờ

Có ánh trăng lung linh xao vỡ

Gấp gáp tiếng gọi đò run rẩy – bến My Lăng

Ông ngư gối đầu lên trang sách say trăng

Để hồn viễn du vẩn vơ về cõi mộng

Lặng lẽ thuyền tình rời theo con sóng

Những lá vàng cháy đỏ cả lòng sông

Chiều trải dài như con nước ngàn xưa

Có cập bến nơi Đường thi bảng lảng?

Trăng say trăng mơ cho hồn vất váng

Bến My Lăng khua sóng nước vọng về

Dẫu cho cuộc đời trăm ngàn những giấc mơ

Mà giấc mơ chỉ toàn những điều không có thật

Nên tiếng gọi của chàng kị mã như người hành khất

Hành khất giữa cuộc đời và hành khất giữa cơn mơ

BÙI ĐÌNH VINH

BẮT ĐẦU

Cây xanh bắt đầu bằng lớp vỏ hạt của mầm

Màu vàng của lúa bởi mồ hôi nồng mặn

Ánh mắt mẹ hiền bắt đầu từ những gì sâu lắng

Và tôi đã bắt đầu yêu.

Đêm đêm vẫn người quét rác ngoài đường

Tiếng sỏi va vào từng hạt sạn khô khan

Sỏi đá vô tri vô giác

Trăng xuyên qua lấp lánh tâm hồn

Tôi đã bắt đầu yêu những buổi hoàng hôn

Có nỗi nhớ đốt nắng vàng rực rỡ

Những cánh buồm xa lồng lộng gió

Chở yêu thương đến với bến bờ

Tôi đã bắt đầu yêu những cơn mưa mùa hạ bất ngờ

Cho cây cối xanh chồi biếc lộc

Người hồn nhiên và dịu dàng như lần đầu biết khóc

Bởi mưa đưa về bao kỷ niệm xa xưa

Tôi đã bắt đầu yêu những buổi ban trưa

Đường lấp loá nắng, bụi và cát bỏng

Áo em trắng suốt một đời biển xanh nổi sóng

Những đợt sóng nào anh đã bắt đầu yêu.

BÙI ĐÌNH VINH

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s