ĐƠN PHƯƠNG – NHỚ [11T]


ĐƠN PHƯƠNG
Một ngày như bao ngày khác. Bình minh lên. Ánh nắng dịu dàng xoa lên cánh đồng xanh thật êm. Gió nhẹ nhàng đu đưa từng chiếc lá trên hàng cây. Nụ hoa mơn mởn đón lấy giọt sương đầu tiên trong ngày. Và trong tớ bỗng thật nhiều ước muốn. Tớ ước gì tớ là cánh đồng kia để được cậu xoa mỗi ngày, ước là chiếc lá trên cây dể được cậu đu đưa đâu đó, là nụ hoa sắc màu rực rỡ để được ép vào trang sách trắng.Tớ còn ước tớ là trang sách trắng để giữ lấy từng nét chữ xinh, ước tớ là cây bút xinh để nâng niu từng ngón tay bé nhỏ. Rồi cậu đến như làn mây buổi sớm, tinh sương không gợi chút ưu phiền, hồn nhiên bên bạn bè trò chuyện. Chẳng biết rằng tớ ở đây , ngắm nhìn cậu như một thiên thần bé nhỏ, với đôi cánh trắng hồng tinh khiết , đem yêu thương cho tất cả mọi người.

Nguyễn Hữu Hoàng – 11 Toán

Nhớ
Lặng lẽ trong em một nỗi buồn
Vì sao nhung nhớ, nhớ đâu đây
Cành liễu thu đưa vờn gió lượn
Ôi cặp bồ câu ngơ ngác bay.

Dịu dàng dáng ngọc khung cửa sổ
Làn mây thỏa ước bóng chiều sa,
Ngoài kia lá rụng theo gió cuốn
Cho nỗi lòng em lại nhớ nhà.

Nguyễn Hữu Hoàng – Nguyễn Kim – 11 toán

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s