Đã lâu rồi không còn chốn riêng tư…


Đã lâu rồi, không viết cái gì, hình như không muốn viết, không thích viết…
Có phải qua bốn mươi rồi, người ta bắt đầu rơi vào trạng thái “nhi bất hoặc”!?
Không còn quá say mê một cái gì không rõ rệt, mà lửa đã nguội, mà cũng chẳng đau đáu bon chen. Nhưng sao đến giờ rồi mà vẫn cứ đặt cho mình quá nhiều câu hỏi?
Có đôi khi cảm giác mình tự đắp lên một thứ mặt nạ, cười lớ phớ, bông đùa vài câu nhạt toẹt. Rồi cảm thấy mình hèn kém, vì không bon chen được với đời. Ô hay là cái thói đời khi ta chứng kiến có những sự thay đổi ở những người mà mình ngỡ như họ tốt, đến khi vỡ nhẽ ra mới thấy họ quá tầm thường.
Bệnh của dân Văn chăng? Quá nhiều suy tư, hay viển vông hoá khả năng của mình (may mà chưa vĩ cuồng). Thấy mình không đến nỗi bảo thủ cố chấp, nhưng đến tuổi này rồi, cũng ngại những sự thay đổi và cảm thấy nhạt dần với những ý tưởng sáng tạo. Ý tưởng thì nhiều, nhưng để thành hiện thực thì quả là một sự khó khăn thật sự.
Phát hiện ra dạo này lười đọc lười viết kinh khủng. Phải chăng mình cũng đang tha hoá, theo một nghĩa tồi tệ. Chưa biết chừng nào đánh mất mình!
Faust của Goethe bán linh hồn cho quỷ dữ. Mình có cần rao bán linh hồn không?
Lại hỏi…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s