Ngày xưa tớ cũng đi thi…


Đã sang đến tuần cuối cùng để học trò xác định tư tưởng trước khi chọn một trường Đại học nào đó phù hợp với khả năng của mình. Nhưng xem ra cái cửa ải tốt nghiệp năm nay dễ mà lại khó, khi mà các môn thi đã được công bố thì có 3 môn xã hội là Văn – Sử – Địa!

Lại nhớ ngày xưa mình cũng đi thi… Cấp 2 có môn Địa. Còn môn Sử, chưa bao giờ mình sợ nó cả!

Hồi đó cũng ngán ngẩm vì phải học bài môn Địa. Vậy là giở thói ma lanh, khi đề cương ôn tập môn Địa được phát ra cho học sinh học thuộc lòng, học mãi không vô, nên quyết định ghi phao. Cảm ơn chuyện chép phao lần duy nhất này, và cũng cảm ơn vì hồi đó không có máy photocopy. Vì sao thì sẽ kể sau!

Bây giờ kể chuyện mình học Sử đã: môn Sử không bao giờ là khó đối với mình vì mình thường nắm bài kĩ trước khi cô giảng. Hồi nhỏ đã mê Sử qua những mẩu chuyện con con kể về các triều đại, sau đó là đến những chuyện liên quan đến lịch sử chiến tranh 45 – 75, chuyện về các danh nhân thế giới, các nhân vật lịch sử. Nên khi học một giai đoạn lịch sử nào, dù là sử thế giới hay Việt Nam, thường là mỗi bài học lại hiện lên câu chuyện mình đã từng được đọc, vậy là liên hệ ngay, tưởng tượng trong đầu như một cuốn phim quay chậm: sự kiện – diễn biến – nguyên nhân – kết quả – bài học cứ thế mà hiện lên trong đầu như một cái khung định sẵn. Và thêm vào đó, năm nào nhà mình cũng mua lịch túi, có ghi các sự kiện đáng nhớ trong năm. Vì vậy để nhớ ngày tháng của sự kiện, mình lập hẳn một list như kiểu lịch túi, khỏi lo. Gay go nhất là con số cụ thể kiểu ta tiêu diệt bao nhiêu, địch chết bao nhiêu. Hồi đó, mấy đứa bạn thân trong nhóm học chung, đến khi truy bài là nhớ. Lại có nhiều khi nghe đứa bên cạnh tụng bài tức cười quá, là nhớ như in các con số. Hồi đó chán nhất cô Th. dạy Sử, cứ mải nghĩ đâu đâu, có khi mấy đứa lên trả bài, cô cứ nghe lơ là rồi phệt điểm. Mình dò bài nói không ngắc ngứ, cô phệt điểm cao. Còn đứa nào thuộc lòng, lên trả bài ngập ngừng, cô phán 5 điểm. Chán ốm!

Giờ sang chuyện thi môn Địa hồi cấp 2: đầu tiên hì hục học mãi 1 câu không vào, nên quyết định chép phao. tìm được giấy trắng, cắt nhỏ ra nối dài như cuốn phim, sau đó luyện ghi chữ nhỏ tí như con kiến. Chữ mình đều, dễ đọc nên chép nhỏ mà mắt tinh vẫn đọc được. Sao toàn bộ các câu hỏi vào mấy mặt phao. Hài lòng quá xá! Đọc đi đọc lại, lại sợ lỡ vào lôi phao ra nhầm câu thì toi, bèn lấy bút đỏ cẩn thận ghi lại, gạch dưới các đề mục chính, cẩn thận đếm xem trong đề mục đó có mấy cái gạch đầu dòng. Hài lòng lần 2, ngắm nghía công trình của mình, đọc thêm lần nữa. Tối ngủ còn mơ thấy mình chép tài liệu, chẳng may chép nhầm! Vậy là không an tâm, lôi tài liệu ra đọc lần nữa. Khỉ thật…hình như mình thuộc làu làu những gì mình chép!!! Ơ, thế thì cần quái gì tài liệu? Bỗng phát hiện ra một phương pháp học hiệu quả là ghi ra giấy, nhớ đề mục chính, nhớ từng ý nhỏ bên trong, đếm ý mà học. Vậy là đến hôm thi tốt nghiệp cấp 2, mình ném quách tài liệu ở nhà, ung dung vào phòng! (Mãi sau này đọc một tài liệu hướng dẫn phương pháp rèn luyện trí nhớ sâu, mình mới thấy việc coi đi coi lại công trình của mình, học bằng cách ghi ra giấy hiệu quả gấp trăm lần ôm sách tụng kinh ê a hóa ra mình đi đúng hướng!). Thi Địa năm đó được 10 điểm đỏ chót, thở phào và vênh mặt, nhưng giấu biệt chuyện chuẩn bị tài liệu ở nhà mà hóa ra lại thuộc luôn bài! Tự hào vì là điểm của mình. Sau này, vận dụng cho học các môn học bài khác, hiệu quả bất ngờ! Đến khi lên cấp 3, gặp sư phụ Trương Tham dạy Văn, bắt chép phạt, làm bài, nhiều đứa oán nhưng hình như mình thấy đó là phương pháp thầy giúp trò học bài cho kĩ! (Hehe, sau này đi dạy mình cũng cho trò chép, không gọi là chép phạt mà là “học lại cho kĩ”!!!). Môn Địa năm 12 còn có vụ vẽ bản đồ, thầy Thụ dạy phương pháp vẽ cực nhanh, mình vốn khoái vẽ vời, tiếp thu ngay. Phân tích địa lý – kinh tế, phân bố vùng miền địa phương không bị sai vì mình hồi nhỏ hay tìm hiểu địa phương, tên quốc gia, vùng miền. Ở nhà có cuốn Atlas thế giới, hàng hiếm hồi đó, mình biết coi bản đồ các loại từ năm lớp 5 (vì chả có nhiều sách mà coi) nên sau này không khổ sở như chúng bạn chuyện đọc bản đồ. Bây giờ học trò nào cũng có Atlas, quá sướng!

Nhớ hồi chọn khối, mình dự định đi khối C, nghĩ bụng ban đầu chọn ĐH tổng hợp cho đúng sở thích viết văn làm báo. Ai dè lại dính sư phạm vì hồi đó chỉ tuyển thẳng vào sư phạm học sinh giỏi quốc gia. Vào kì thi  cấp quốc gia mình làm bài như không làm, năm đó là 1986 chuẩn bị ĐH Đảng, mình đọc đề trích “Với Đảng, mùa xuân…” của Tố Hữu viết sau ĐH Đảng IV, vào Xuân 1977, vậy là nhờ nhạy lịch sử, mình bắt trúng mạch yêu cầu, say sưa viết như lên đồng. Ai dè được 8/10 giải Nhì không có giải Nhất, 2 tháng sau công bố giải mặt mình vênh lên trời. Được vào thẳng ĐH còn làm dóc, ỷ mình có thể thi Văn – Sử – Địa như chơi. Đến hôm thi ĐH, cũng xách bút định đi thi chơi, lấy điểm cao cho thiên hạ nể! (Ngông mà!). Ai dè khi nghe thông báo phải nộp tiền thi ĐH, mặt tái dại (vì trong túi không có một xu), cút thẳng về nhà chờ tuyển thẳng, mặc kệ chúng nó thi sao thì thi. Nói dại, học tài thi phận, hôm đó hăng lên về lấy tiền nộp để thi, nhỡ viết linh tinh điểm thấp thì …
Nhân sắp mùa thi, ôn lại chuyện 26 năm trước, lên chém gió chơi! Công nhận mình cũng rảnh thiệt!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s