Trái đất cứ lặng lẽ quay…


Tản văn
Một hôm nào đó, sẽ làm một thống kê về hành trình online của mình. Thời gian đã tuồn tuột trôi đi cùng với cảm giác ngày càng nhàm chán thế giới ảo, khi mà sự dung tục và thói xô bồ đã lan tỏa khắp các trang mạng. Vì nó là thế giới ảo nên vô tình cũng đã tạo nên những quyền lực ảo cho những ai sở hữu một trang mạng nào đó có lượng truy cập khủng khiếp.
Người ta cũng đã nói đến những anh hùng bàn phím, chém gió trên mọi lĩnh vực, chửi đổng tất cả những gì mà anh/chị ta cảm thấy không hợp gu với mình: chính trị, kinh tế, văn hóa, cho đến cả các quan hệ xã giao hàng ngày! Tất nhiên, tầm ảnh hưởng của một trang mạng đến độc giả của nó không phải là ít, có thể ít nhiều điều chỉnh suy nghĩ, cảm xúc, hành vi của một nhóm cộng đồng.
Mới thấy rằng, tốc độ phát triển của Internet chóng mặt như thế nào. Các nhà mạng đã không ngừng cải tiến các tính năng để tạo nên sự tương tác của người dùng với nhau, bất chấp khoảng cách địa lý, lãnh thổ, ngôn ngữ. Đầu tiên là những forum lên ngôi vào khoảng 2002 – 2003 với các cuộc tranh luận liên tu bất tận và lập nên những đế chế với Admin – supermod, mod quyền sinh sát với các mem thật oách! Rồi đến sự ra đời của blog để mỗi người cùng được thỏa mãn cái tôi của mình. Muốn viết, muốn đăng gì tùy thích, muốn ai xem, ai bình luận cũng là tự ta. Các nhân vật ảo, các còm bẩn còm sạch cứ nháo nhào cả lên… Rồi đến mạng xã hội với tốc độ lan truyền chóng mặt và cực kì nhanh chóng các thông tin… Nhu cầu viết chưa đủ, người ta đi tìm các không gian để nói cho đã, những ai hoạt ngôn có thể tha hồ làm Vlog chém gió mỏi miệng, rồi ra vào không biết bao nhiêu bận để đắc ý lượng view khủng…
Những ưu tiên của các ông trùm Google, Facebook, Twitter, WordPress đã khiến cho ai ai cũng cảm giác mình được sở hữu một tài sản, giang sơn ảo của mình. Cùng với tất cả những tài sản ảo ấy, chúng ta đã tiêu tốn khá nhiều thời gian để quên rằng mình đang sống giữa đời thực. Môi trường ảo tạo những quan hệ ảo mà sự gia tăng đường truyền, dung lượng truy cập cho khách hàng khiến cho hầu như nhu cầu nào cũng có thể đáp ứng tức thì (dù là ảo). Nhưng xét cho cùng, khi mọi thứ đã trôi qua thì chẳng ai buồn nhớ mình đã viết gì, nghĩ gì, làm gì và cũng chả ai buồn nhớ đến người khác viết gì, nói gì… Âu cũng là quy luật cuộc sống, trái đất cứ lặng lẽ quay, người ta càng ngày càng trở nên ảo hơn.
Tất nhiên không thể phủ nhận những tiện ích, những điều lợi do Internet mang lại, nhưng xem ra cái có ích chỉ là một phần triệu, một phần tỷ so với cái vô ích, sự vô bổ và lãng phí thời gian đời người ngắn ngủi. Môi trường ảo bây giờ là một bãi rác khổng lồ, hơn cả rác vũ trụ mà mỗi người chúng ta khi tham gia vào đó đã vô tình hay hữu ý thành kẻ xả rác vô tội vạ.
Có lẽ vì thế, mình ít viết hơn để khỏi thành người xả rác. Nhưng hỡi ôi, Internet đã hiện diện trong đời, một ngày nghẽn mạng, bứt rứt không yên. Dù mình không game, không chat, dù có khi ngồi cả buổi chỉ làm mỗi việc lang thang dòm trang này, ngó trang kia, treo một status hay emoticon… Mới thấy, nghiện mạng còn hại hơn nghiện ma túy, thuốc lá, bia rượu, gái gú…
Khổ thân, khổ đời!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s