Tư cách người lính


“Vui gì hơn làm người lính đi đầu
Trong đêm tối tim ta làm ngọn lửa…”
Tôi vẫn nhớ những vần thơ rất đẹp về tư cách người lính, gợi nhớ ánh sáng rừng rực cháy tỏa ra từ trái tim Đan-ko trong truyện của M. Gorki! Từ thời còn là học sinh đến nay, tôi cũng đã từng viết bao nhiêu bài văn về người lính cách mạng!
Người lính! Khái niệm ấy thiêng liêng vô cùng, không phải ai cũng nhận xằng nhận bậy được! Và tư cách người lính, không phải chỉ vì anh đã từng khoác áo quân nhân hay tham gia du kích. Nó biểu hiện ngay cả khi người lính ấy đã rời quân ngũ, trở về với đời thường.
Tôi nhớ đến những người lính tôi từng gặp trong đời: anh Trâm, đại úy, người bảo vệ đoàn chuyên gia Hàn quốc đã đi cùng tôi trong hành trình ròng rã gần 3 tháng ở rừng núi Konchro – Gia Lai. Người anh xanh mét vì dấu ấn những cơn sốt rét rừng, nhưng ánh mắt cực kì tinh anh. Và tay súng thiện xạ của anh, nhân một lần nghỉ giữa ven rừng, đã làm cho những chuyên gia Hàn quốc kính nể và thêm phần an tâm, khi điểm xạ trúng mục tiêu cách hàng chục mét, là một trái nhỏ trên cành cây đung đưa trong gió. Họ đâu biết anh từng suýt được phong anh hùng trong những đợt càn quét tàn quân Fulro, từng bao lần vào sinh ra tử để đem lại sự bình yên cho buôn làng Tây Nguyên. Anh từng trò chuyện tâm sự bao phen cùng tôi về cuộc sống, để tôi thêm hiểu và kính trọng anh. Chính anh, bằng uy tín của mình, chỉ bằng một lời nói đã bảo vệ cho tôi khỏi sự bủa vây hung hăng của mấy chàng lính trẻ háu đá chỉ vì chút hiểu nhầm mà tính ăn thua đủ cùng tôi – gã trai 25 tuổi thừa máu nóng mà thiếu kinh nghiệm sống. Anh chính là ân nhân lớn của đời tôi, là người anh dạy tôi cách sống như một người lính!
Tôi nhớ đến những đồng nghiệp của tôi, giã từ nghiệp lính trở về cùng bục giảng. Anh là người anh lớn đã lăn lộn miệt mài trong chuyên môn, đào tạo nên những học sinh giỏi quốc gia, cũng là người rất xông xáo trong các hoạt động phong trào, là người sáng lập và luôn đóng vai trò chủ chốt trong những cuộc giao lưu truyền thống “Thầy giáo – thầy thuốc – anh bộ đội cụ Hồ”. Cũng nhờ anh, tôi được tiếp xúc với những thầy thuốc – quân y, những người lính thực thụ, để cùng say sưa hát những bài ca đi cùng năm tháng, về một thời đạn bom máu lửa, ca ngợi những người chiến sĩ đã cống hiến cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Những người lính – thời bình vẫn tiếp tục phát huy phẩm chất tốt đẹp, đóng góp xây dựng đơn vị, xây dựng quê hương bằng trái tim còn nguyên vẹn lửa nhiệt tình!
Tôi nhớ người mẹ kính yêu đã khuất của tôi, chiến sĩ quân báo từng bao phen vào sinh ra tử, chịu tù đày tra tấn, nổi danh “gan lì cóc tía” trong các nhà tù của thực dân Pháp, một dạ kiên trung. Mẹ tôi, gần gũi thân thương và dịu dàng, tần tảo thế! Chỉ những khi trở trời, người mẹ đau nhừ vì ảnh hưởng tù đày, tôi mới càng cảm phục sự bền bỉ kiên cường trong vóc dáng nhỏ thó. Mẹ khi làm việc, xông xáo gây dựng phong trào nhà trẻ, không bao giờ mệt mỏi. Và mẹ chẳng khi nào có kiểu vỗ ngực xưng tên, kể lể công thần về một thời từng là đội viên của đội biệt động, là lính của ông Trần Thành Ngọ nức tiếng Hải Phòng. Cũng chẳng cần treo chễm chệ trong nhà những “Huy chương kháng chiến hạng Nhất” thời chống Pháp hay “Huân chương kháng chiến chống Mỹ cứu nước hạng Nhì”, chỉ khi mẹ mất đi, chúng tôi mới lục ra để giữ lại như kỉ niệm tự hào về mẹ. Mẹ chính là “người lính” gần gũi nhất của đời tôi.
Tư cách người lính là vậy! Không cần đến một bó hoa tôn vinh, không cần đi đâu cũng vỗ ngực xưng danh mà cứ lặng thầm cống hiến. Tư cách ấy, không phải là thứ để đem lòe thiên hạ, cũng chẳng thể đưa ra làm chứng nhận để phục vụ cho những toan tính tầm thường.
Tư cách người lính, đẹp trong mọi lúc, chính là ở những việc làm hàng ngày góp phần ổn định và phát triển đơn vị, là nhân cách đẹp cho thế hệ sau ngưỡng mộ và học tập, là ngọn lửa lặng thầm cháy và lan tỏa sức ấm nóng yêu thương, tạo bầu không khí thân mật ấm áp chan hòa…

Cảm xúc sau cuộc thi Giọng hát Việt Nhí


Giọng hát Việt Nhí quả là một cuộc thi để lại nhiều cảm xúc!

Format của chương trình này rất tiếc là phiên bản nước ngoài. Một công ty đứng ra tổ chức cùng nhà Đài, với những hợp đồng mang tính chất kinh doanh, ràng buộc thí sinh. Các bé đã cống hiến đến giây phút chót khả năng của mình một cách hồn nhiên có thể.

Đắng lòng khi nghe những chuyện đằng sau cuộc thi! Người lợi nhất, tất nhiên là đơn vị tổ chức thành công, thu hút được lượng công chúng tham gia bình chọn. Khi đến chặng cuối, so bó đũa chọn cột cờ, tất nhiên họ phải có sự tính toán sinh lợi về sau! Các format của các chương trình mua bản quyền đều thế: The Voices, The Got’s Talent, The Next Top’s Model…

Không có sự ràng buộc, giới hạn về phạm vi, nội dung bài hát phù hợp với lứa tuổi … nhí!

Trẻ em đi thi, nhiều em thản nhiên trả lời: “Không bao giờ thích nghe nhạc Việt, vì nó … sến!”. Đau lòng!

Trẻ em hồn nhiên, hiếu động, và vô tư! Riêng người lớn – nhà tổ chức phải tính toán!

Và định hướng đổ thừa đẹp nhất là do bình chọn của khán giả! Khi tỷ lệ suýt soát nhau thì cán cân nghiêng về phía những em nào có sự PR tốt hơn!
Việc bé Phương Mỹ Chi vào tới tận chung kết là nằm ngoài tiên liệu của nhà đài, vì bé đem đến một phong cách thuần Việt, trong khi chương trình là format quốc tế! Bé đã làm lay động con tim của hàng chục triệu khán giả mọi lứa tuổi, thức tỉnh tình yêu với dòng nhạc quê hương.

Các bé vào chung kết đều là xứng đáng, nhưng còn nhiều bé đã phải tức tưởi ra về dù nội lực, dù chất giọng không hề thua kém, đôi khi chỉ vì hát một bài không đúng sở trường, hay đơn giản chỉ vì cùng một đội, không có quyền giải cứu: Lương Thùy Mai, Võ Thu Hà, Linh Lan, Hữu Đại…

Trong sự so sánh ấy, Phương Mỹ Chi đã là một cá tính âm nhạc không trộn lẫn, độc quyền dòng nhạc dân ca Nam Bộ!

Nhưng món ăn này, nhiều người không hợp khẩu vị, và nhất là nhà sản xuất chương trình cho hậu cuộc thi này! Tôi tin, bé Phương Mỹ Chi trung thành với dòng nhạc em theo đuổi, sẽ tiếp tục tỏa sáng và được yêu mến.

Và tôi cũng mong bé Quang Anh, quán quân cuộc thi, sẽ được định hướng đúng để chọn lựa một phong cách tỏa sáng trong tương lai. Đừng để em bị cuốn vào dòng xoáy của thị trường!

Rồi sẽ có những cuộc tranh luận tiếp nối, các bé cũng rất dễ bị phân tâm! Lạy trời, hãy cho các bé cứ tiếp tục hồn nhiên trong trẻo!

Trong suy nghĩ ấy, tôi rất tâm đắc lời dặn của nghệ sĩ Hương Lan dành cho Phương Mỹ Chi: “Phải học tốt đã!”.

Tôi cảm ơn Thanh Bùi đã tạo cho đội của mình sự gắn kết, dễ thương mà không quyết liệt ăn thua.

Tôi cảm ơn Hiền Thục đã song hành với bé Phương Mỹ Chi và tôn trọng bé, cho bé hát với niềm đam mê và sở trường của mình.

Tôi hy vọng các bé có giọng ca hay sẽ tìm thấy những mảnh đất tốt, những cuộc thi tìm kiếm tài năng thuần Việt để ươm mầm mai sau xanh tươi, để thật sự thành những nghệ sĩ có tài năng, có nhân cách.

Dẫu sao cuộc thi đã khép lại. Nhưng đây có lẽ là cuộc thi của trẻ con làm cho trái tim tôi nhiều khi thắt lại vì tài năng của các bé! Sẽ nhớ mãi những lời ca trong trẻo, cháy hết mình của các bé! Chúc các bé trở lại mái trường học giỏi và hát càng hay, được bạn bè thầy cô yêu mến!

Bài đăng trên FB cá nhân chuyển qua

Trái đất cứ lặng lẽ quay…


Tản văn
Một hôm nào đó, sẽ làm một thống kê về hành trình online của mình. Thời gian đã tuồn tuột trôi đi cùng với cảm giác ngày càng nhàm chán thế giới ảo, khi mà sự dung tục và thói xô bồ đã lan tỏa khắp các trang mạng. Vì nó là thế giới ảo nên vô tình cũng đã tạo nên những quyền lực ảo cho những ai sở hữu một trang mạng nào đó có lượng truy cập khủng khiếp.
Người ta cũng đã nói đến những anh hùng bàn phím, chém gió trên mọi lĩnh vực, chửi đổng tất cả những gì mà anh/chị ta cảm thấy không hợp gu với mình: chính trị, kinh tế, văn hóa, cho đến cả các quan hệ xã giao hàng ngày! Tất nhiên, tầm ảnh hưởng của một trang mạng đến độc giả của nó không phải là ít, có thể ít nhiều điều chỉnh suy nghĩ, cảm xúc, hành vi của một nhóm cộng đồng.
Mới thấy rằng, tốc độ phát triển của Internet chóng mặt như thế nào. Các nhà mạng đã không ngừng cải tiến các tính năng để tạo nên sự tương tác của người dùng với nhau, bất chấp khoảng cách địa lý, lãnh thổ, ngôn ngữ. Đầu tiên là những forum lên ngôi vào khoảng 2002 – 2003 với các cuộc tranh luận liên tu bất tận và lập nên những đế chế với Admin – supermod, mod quyền sinh sát với các mem thật oách! Rồi đến sự ra đời của blog để mỗi người cùng được thỏa mãn cái tôi của mình. Muốn viết, muốn đăng gì tùy thích, muốn ai xem, ai bình luận cũng là tự ta. Các nhân vật ảo, các còm bẩn còm sạch cứ nháo nhào cả lên… Rồi đến mạng xã hội với tốc độ lan truyền chóng mặt và cực kì nhanh chóng các thông tin… Nhu cầu viết chưa đủ, người ta đi tìm các không gian để nói cho đã, những ai hoạt ngôn có thể tha hồ làm Vlog chém gió mỏi miệng, rồi ra vào không biết bao nhiêu bận để đắc ý lượng view khủng…
Những ưu tiên của các ông trùm Google, Facebook, Twitter, WordPress đã khiến cho ai ai cũng cảm giác mình được sở hữu một tài sản, giang sơn ảo của mình. Cùng với tất cả những tài sản ảo ấy, chúng ta đã tiêu tốn khá nhiều thời gian để quên rằng mình đang sống giữa đời thực. Môi trường ảo tạo những quan hệ ảo mà sự gia tăng đường truyền, dung lượng truy cập cho khách hàng khiến cho hầu như nhu cầu nào cũng có thể đáp ứng tức thì (dù là ảo). Nhưng xét cho cùng, khi mọi thứ đã trôi qua thì chẳng ai buồn nhớ mình đã viết gì, nghĩ gì, làm gì và cũng chả ai buồn nhớ đến người khác viết gì, nói gì… Âu cũng là quy luật cuộc sống, trái đất cứ lặng lẽ quay, người ta càng ngày càng trở nên ảo hơn.
Tất nhiên không thể phủ nhận những tiện ích, những điều lợi do Internet mang lại, nhưng xem ra cái có ích chỉ là một phần triệu, một phần tỷ so với cái vô ích, sự vô bổ và lãng phí thời gian đời người ngắn ngủi. Môi trường ảo bây giờ là một bãi rác khổng lồ, hơn cả rác vũ trụ mà mỗi người chúng ta khi tham gia vào đó đã vô tình hay hữu ý thành kẻ xả rác vô tội vạ.
Có lẽ vì thế, mình ít viết hơn để khỏi thành người xả rác. Nhưng hỡi ôi, Internet đã hiện diện trong đời, một ngày nghẽn mạng, bứt rứt không yên. Dù mình không game, không chat, dù có khi ngồi cả buổi chỉ làm mỗi việc lang thang dòm trang này, ngó trang kia, treo một status hay emoticon… Mới thấy, nghiện mạng còn hại hơn nghiện ma túy, thuốc lá, bia rượu, gái gú…
Khổ thân, khổ đời!